Vớ bừa anh xe ôm làm đám cưới, ngày ăn hỏi nhà trai mang đến 10 cây vàng



--

Tạp chí người đẹp có bài Vớ bừa anh xe ôm làm đám cưới, ngày đám hỏi nhà trai mang đến 10 cây vàng

Nghĩ nhà Quân chẳng có điều kiện gì, vì vậy chuyện thách cưới tôi bảo Quân cứ mang cho có lệ thôi. Ngày ăn hỏi, tôi bảo anh chuẩn bị khoảng 3 tráp là được, không ngờ…

Vớ bừa anh xe ôm làm đám cưới, ngày ăn hỏi nhà trai mang đến 10 cây vàng - 1

Quân còn bảo muốn mang 7 tráp nhưng biết phụ huynh tôi không muốn khoa trương nên lựa chọn 5 tráp cho “bình dân”. (Ảnh minh họa)

Tôi vẫn còn nhớ như in những lời mẹ bạn trai cũ đã nói với mình. Bác ấy nhìn tôi bằng nửa con mắt, khinh miệt mỉa mai: “Ngữ như cô mà đòi bước đi vào trong nhà tôi làm dâu? Cô nghĩ cô có chút nhan sắc thì cũng có thể trèo cao? Xin lỗi nhé, hạng như cô chỉ xứng cho con trai tôi chơi chán rồi bỏ thôi! Cô biết thân biết phận thì đừng có bám chặt lấy nó, kẻo tôi bực lên sẽ cho cô ân hận không kịp đấy!”. 

Người đàn ông tôi yêu trọn con tim và dâng hiến lần đầu tiên lại vì gia đình cấm cản mà ngoảnh mặt, phũ phàng chia tay tôi. Bị “đá” thê thảm tôi thất thểu ôm trái tim vỡ nát quay về, tự mình gặm nhấm vết thương lòng.

Giữa lúc đó tôi gặp Quân – một chàng trai chạy grab, trong một lần gọi xe đi có việc. Bình thường tôi không bắt chuyện với những người lạ nhưng có lẽ đợt này quá buồn và cô đơn, khi được Quân hỏi han vài câu xã giao trên quãng đường đi tẻ ngắt, tôi thế mà lại vào hùa với anh tán chuyện rôm rả.

Để rồi khi xuống xe Quân không lấy tiền của tôi mà không chỉ vậy muốn xin số điện thoại để liên lạc. Tôi biết tỏng Quân muốn tán tỉnh mình nhưng vẫn đồng ý. Nói chuyện với Quân rất vui, tôi chỉ nghĩ thế chứ chẳng tưởng tượng gì sâu xa. 

Thế mà loằng ngoằng ra sao tôi lại trở thành bạn gái Quân. Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, nếu không muốn nói là nghèo. Tài sản duy nhất của anh là chiếc xe số làm phương tiện mưu sinh và công việc chạy grab vừa nặng nhọc vừa lương thấp. Tình yêu của chúng mình cũng bình dị, đơn giản như chính con người anh vậy. 

Tôi vừa bước rời khỏi 1 cuộc tình hào nhoáng, toàn quà tặng đắt đỏ và các nơi ăn chơi sang chảnh, hỏi tôi sao có thể làm quen được ư? Thực ra tôi là người không vượt quá trọng vật chất, giàu nghèo ra sao cũng đã được miễn sao bản thân thấy vui vẻ. Khi trước, vì yêu người cũ nên ở bên anh ta tôi thấy hạnh phúc chứ đâu để ý sự giàu có của anh ta.

Yêu nhau hơn một năm thì tôi và Quân quyết định làm đám cưới. Lương tôi được 10 triệu, thêm lương của Quân cũng xem là tạm đủ cho chúng tôi sinh sống ở thành thị này. Có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít chứ biết làm sao. Có điều an ủi cho tôi là Quân rất thương và chiều tôi, chẳng nề hà chuyện gì, luôn chia sẻ, giúp sức tôi trong mọi hoàn cảnh. Lấy anh làm chồng chắc chắn tôi sẽ sướng về tinh thần và thảnh thơi về thể xác, dẫu chúng tôi không giàu vật chất.

Nghĩ nhà Quân chẳng có điều kiện gì, vì vậy chuyện thách cưới tôi bảo Quân cứ mang cho có lệ thôi. Ngày ăn hỏi, tôi bảo anh chuẩn bị khoảng 3 tráp là được, không ngờ gia đình anh mang đến 5 tráp rồng phượng rất là đẹp và hoành tráng. Quân còn bảo muốn mang 7 tráp nhưng biết phụ huynh tôi không muốn phô trương nên chọn 5 tráp cho “bình dân”. 

Lễ đám cưới xong xuôi, gia đình tôi mới để ý trong tráp đựng trầu cau còn có một cái hộp gỗ nhỏ nhỏ nhưng rất đẹp. Vừa mở ra ai nấy đầy ngơ ngẩn khi bên trong toàn là vàng. Bố tôi đếm thì thấy tròn 10 cây vàng chẵn!

Tôi khiếp sợ gọi cho Quân, anh cười nói đó là tiền dẫn cưới gia đình anh mang đến cho nhà gái. Anh bảo tôi đưa bố mẹ cất đi, coi như anh báo đáp công ơn ông bà sinh thành, nuôi dưỡng tôi. Bố mẹ tôi vừa nghe thì giãy nảy lên từ chối, nói rằng ông bà không bán con gái. 10 cây vàng cũng xấp xỉ 400 triệu chứ ít ỏi gì!

Cuối cùng cha mẹ quyết định đưa tôi cả số vàng ấy, tôi với Quân đem về mà lấy vốn làm ăn. Tôi đành nghe lời vì biết không thuyết phục được ông bà, hơn nữa sau này thiếu gì cơ hội báo hiếu cha mẹ chứ. 

Sau đó tôi hỏi thì Quân mới bảo, phụ huynh anh khi trước cũng buôn bán xuôi ngược và tích góp được 1 khoản. Lúc các con trưởng thành ông bà đã sớm chia đều gia sản cho Quân và anh trai. Quân chẳng biết làm ăn gì nên vẫn cất trong ngân hàng, thảnh thơi chạy grab sống qua ngày. Giờ lấy vợ, cảm kích cha mẹ vợ không chê anh nghèo hèn nên muốn báo đáp ông bà hộ tôi. Chứ anh vẫn giữ lại phần nào tiền để vợ chồng tôi làm ăn cơ mà. 

Tôi nghe xong mà cười khổ, đúng là ở đời không thể nói trước được điều gì. Ngỡ tưởng rằng mình lấy một anh chồng nghèo chạy grab kiếm cơm từng bữa, không ngờ tôi lại “vớ bẫm” đến thế!

Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/vo-bua-anh-xe-om-lam-dam-cuoi-ngay-an-hoi-nha-trai-mang-den-10… Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/vo-bua-anh-xe-om-lam-dam-cuoi-ngay-an-hoi-nha-trai-mang-den-10-cay-vang-d227367.html

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí người đẹp TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--