Nghe anh gọi điện cho cô gia sư, tôi phát cỗ cưới cho người ăn xin rồi hủy hôn



--

Tạp chí người đẹp có bài Nghe anh gọi điện cho cô gia sư, tôi phát cỗ cưới cho người ăn mày rồi hủy hôn

Càng gần đến đám cưới tôi phát hiện ra anh liên lạc với cô gái gia sư của cháu mình càng nhiều.

Nghe anh gọi điện cho cô gia sư, tôi phát cỗ cưới cho người ăn xin rồi hủy hôn - 1

Đúng là lòng người thật sự khó dò quá (Ảnh minh họa)

Tôi quen Vũ ở bệnh viện, khi tôi là người bệnh còn Vũ đi chăm ông nội ốm. Tôi khi ấy nằm viện nhưng chẳng có ai bên cạnh, vì cha mẹ tôi sang ở với anh trai bên quốc tế từ năm ngoái. Tôi không muốn mọi người lo lắng nên chẳng thông báo gì cả. Mấy ngày đầu còn có đứa bạn thân chăm sóc, mạnh hơn 1 chút tôi bảo nó về để tự mình lo liệu.

Thú thực nhìn những người khác có một số người nhà kề cận tôi cũng tủi thân. Có lẽ bởi vì vậy mà khi được Vũ hỏi han và có vài hành động đoái hoài nhỏ nhặt như mua cơm giúp, lấy nước sôi hộ… tôi đã cảm động và có tình cảm với Vũ nhanh chóng. Tôi biết Vũ nhà nghèo nhưng nhìn sự hiếu hạnh mà anh với ông nội tôi chắc mẩm anh là một người đàn ông ấm áp, chu đáo. 

Còn tôi, không phải tiểu thư đài các gì nhưng bản thân mình cũng có nhà chung cư riêng cùng một con xe tay ga đắt tiền để đi làm. Lương tôi khá ổn, anh trai với phụ huynh bên đó thi thoảng lại gửi cho tôi ít tiền tiêu xài. Mọi người còn hứa lúc nào tôi lấy chồng sẽ tặng quà cưới hậu hĩnh hơn nữa. 

Cuộc sống của tôi không cần âu lo về vật chất, chỉ thiếu 1 người đàn ông yêu tôi thật lòng mà thôi. Và chẳng biết từ khi nào tôi lại mơ về Vũ, mong được trò chuyện với anh hàng ngày, được anh vỗ về, quan tâm và cười hiền với mình.

Ra viện, tôi và Vũ vẫn giữ liên lạc. Tôi hỏi anh có bạn gái hay chưa, anh cúi đầu lí nhí đáp “chưa”. Tôi mừng rỡ nắm tay anh: “Anh thích em chứ?”. Anh gật nhẹ đầu và thế là chúng tôi trở thành một cặp. 

Sau hơn 1 năm yêu nhau tôi và Vũ bắt tay vào trang bị đám cưới. Trong suốt thời gian quen nhau tôi chẳng tiêu 1 nghìn nào của anh cả nhưng tôi vui với điều đó. Tôi biết anh nghèo, tôi chỉ cần tình cảm của anh mà thôi. Không những thế, tôi sẽ giúp đỡ, chăm sóc anh hết khả năng của mình. Chi phí cho đám hỏi cũng do một tay tôi lo liệu bởi tôi thương anh lương ít còn nặng gánh gia đình. 

Càng gần đến ăn hỏi tôi phát hiện ra anh liên lạc với cô nàng gia sư của cháu mình càng nhiều. Gia đình Vũ có 4 anh chị em, Vũ và 1 anh trai làm việc trên thành phố, còn lại đều ở quê. Anh của Vũ trên thành thị có thuê 1 cô gia sư trẻ cho con trai mình, đáng nói cô ta còn ăn ở luôn ngay tại nhà họ như người nhà. Vũ bảo hoàn cảnh cô ta đáng thương nên anh trai chị dâu Vũ tạo điều kiện giúp đỡ.

Hôm đó tôi tới phòng trọ Vũ bất ngờ. Qua cánh cửa khép hờ tôi nghe tiếng anh chuyện trò điện thoại với ai đó: 

“… Em đợt này ít gọi cho anh thôi, cô ta thắc mắc rồi đấy. Để cô ta điều tra ra thì hỏng bét hết… Việc của em là hãy nghỉ dưỡng và dưỡng thai cho tốt đi, kế hoạch kết thúc chúng ta sẽ có tiền để xây dựng gia đình nhỏ của chúng mình… Em còn lo gì chứ! Anh đăng kí kết duyên với em rồi cơ mà!…”.

Tôi điếng người, xông thẳng vào trừng trừng nhìn Vũ, bắt anh ta phải khai thật bằng được mọi chuyện. Hóa ra Vũ đang nói chuyện với cô gia sư của cháu mình. Mà thật ra cô ta cũng chẳng phải gia sư gì, đó chỉ là danh phận giả mạo. Chính xác cô ta là vợ trên luật pháp của Vũ, còn đang mang thai!

Mẹ Vũ và mẹ cô ta thân thiết như chị em gái nên Vũ và cô ta chơi thân cùng nhau từ bé, lớn lên thì trở thành người yêu. Bố cô ta mất sớm, mẹ cũng mới qua đời hai năm trước, trong mắt gia đình Vũ thì cô ta chính là người trong nhà. Thời điểm Vũ quen tôi ở bệnh viện, Vũ đã lén cô ta để bắt cá hai tay. Sau khi bị cô ta phát hiện, Vũ bảo tôi giàu lắm, đợi Vũ kiếm món tiền sau kia sẽ quay về cưới cô ta. 

Cô nàng sợ bị bỏ rơi thật nên bắt Vũ phải đăng kí kết duyên trước, cùng theo đó để cô ta mang thai. Sau đó mới chấp nhận cho Vũ cưới tôi để “bào” tiền. Một kế hoạch mà nghe xong tôi cạn lời chẳng biết phải nói thế nào. Có lẽ hai người họ mới là một cặp, hợp nhau thế cơ mà!

Sau khi biết mưu đồ của Vũ và vợ, tôi tất nhiên đời nào còn chấp nhận tiếp tục đám cưới, cũng không tha thiết tranh giành, níu giữ gã đàn ông vô liêm sỉ như Vũ. Cỗ nhà hàng đã đặt cọc, tôi chẳng buồn lấy lại mà mời những người ăn xin, người nghèo tới đãi họ một bữa no nê. 

Đúng là lòng người thật sự khó dò quá mọi người ạ!

Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/nghe-anh-goi-dien-cho-co-gia-su-toi-phat-co-cuoi-cho-nguoi-an-… Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/nghe-anh-goi-dien-cho-co-gia-su-toi-phat-co-cuoi-cho-nguoi-an-xin-roi-huy-hon-d226342.html

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí người đẹp TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--