Bỏ trai lương gần trăm triệu lấy chàng bán thịt lợn, không ngờ tôi lại được đổi đời



--

Tạp chí mỹ nhân có bài Bỏ trai lương gần trăm triệu lấy chàng bán thịt lợn, không ngờ tôi lại được đổi đời

Khi tôi cưới được nửa năm và đang có bầu thì nghe đứa bạn tôi kể một tin khác sốc về Quân. Rằng anh ta và người tình đi chơi ở quán bar bị kẻ nào đó chụp lén rồi tung lên mạng. Bí mật của anh ta từ ấy cũng bị phơi bày.

Bỏ trai lương gần trăm triệu lấy chàng bán thịt lợn, không ngờ tôi lại được đổi đời - 1

Ảnh minh họa

Khi biết tôi chia tay Quân, ai cũng nói tôi dại. Người đàn ông như thế, không tìm mọi cách để giữ chặt lấy thì thôi, ai đời còn buông tay cho kẻ khác được lợi. Quân có vóc dáng bảnh bao, lương gần 100 triệu/tháng, có nhà có xe, gia đình lại đàng hoàng, gia giáo. Mối tốt như vậy, đến mình cũng không nghĩ mình dám dứt áo ra đi ấy chứ. 

Nhưng tôi chưa một lần ăn năn với quyết định đó. Như người ta nói ấy, ở trong chăn mới biết chăn có rận hay không. Quân không làm cái gi sai, cư xử với tôi cũng chẳng có gì đáng phàn nàn. Nhưng tại sao tôi vẫn chưa cảm nhận được tình cảm của Quân dành cho mình nhỉ?

Quân làm mọi việc với tôi có vẻ như theo một kế hoạch đã được lập trình sẵn. Hai đứa phải đi đâu cần làm gì, anh ta cần quan tâm bạn gái thế nào hỏi thăm ra sao, đều được anh ta vạch ra rõ ràng rồi thực hiện như 1 cái máy. Ngoài ra không hề có chút xíu xúc cảm nào trong ấy cả.

Chính vì vậy tôi mới nói không cảm nhận được tình cảm của Quân. Người trong cuộc sẽ là người nhận biết rõ nhất, những thứ nhìn từ bên phía ngoài đôi lúc chỉ đánh lừa con mắt người khác. Song có lẽ cũng vì điều kiện của Quân quá tốt nên tôi đã phải đắn đo rất nhiều, hạ quyết tâm mãi mới dám chia tay. 

Vừa chia tay Quân chưa lâu thì tôi nhận lời yêu Hùng – một chàng trai bán thịt lợn. Không nghi ngờ tôi lại nhận về cả đống lời mắng mỏ, lên án từ bạn bè, người thân. Bỏ trai giàu, bảnh như Quân tưởng phải yêu được người hơn, chí ít cũng bằng anh ta. Giờ yêu 1 anh bán thịt lợn, tôi đúng là “hết thuốc chữa” chứ còn gì nữa. Bố mẹ tôi cũng kêu trời than đất vì cô con gái đẹp xắn, công việc tử tế lại bị trúng “bùa mê” của gã “đồ tể”.

Nhưng mọi người đâu có biết, ở bên Quân là nhạt nhẽo và chán chường, xa cách và khách sáo thì ở bên Hùng tôi được cười vui cả ngày, được hưởng thụ sự yêu thương, đoái hoài đúng nghĩa. Hùng thuê 1 cửa hàng cung cấp bán thịt heo nuôi theo mô hình heo sạch, khá đông khách đấy. Từ hồi yêu anh, nhà tôi được cung cấp thịt heo ngon miễn phí. Bố mẹ tôi sau khi ăn thịt heo thì có vẻ không còn phản đối chàng rể có lòng này nữa. “Nó nghèo nhưng tình cảm”, bố tôi nói vậy. Chứ ngày xưa ông bà đã từng biết tới phần quà nào của Quân đâu.

Yêu nhau được hơn một năm thì tôi và Hùng làm đám cưới. Trong một năm ấy Hùng đã tự thành lập được trang trại nuôi heo sạch, cung ứng cho nhiều cửa hàng, quán ăn. Chính vì vậy năng lực kinh tế của anh cũng sẽ được cải thiện đáng kể.

Cứ cái đà làm ăn thuận tiện này chẳng mấy chốc vợ chồng chúng tôi khấm khá lên. Mọi người bây giờ mới nói tôi đúng là biết chọn chồng nọ kia nhưng họ không hiểu, thực ra tôi chỉ làm theo mách bảo của trái tim. Tôi chọn ở bên người cho tôi niềm vui và hạnh phúc và ít quan tâm tới những điều kiện bên ngoài khác.

Đám cưới của chúng tôi tổ chức rình rang ra trò. Bố mẹ tôi cười không ngớt miệng. Chuyện, có chàng rể vừa hiếu thảo vừa chăm chỉ, có chí còn gì! Tôi cũng thầm thấy bản thân may mắn, bên Hùng từ ngày đầu, không chê anh nghèo khó nên anh cảm kích và trân trọng tôi lắm. Từ khi có chút tiền, anh chiều chuộng tôi nhất mực. Chỉ cần thứ tôi thích thì anh đều gắng gượng mua cho vợ bằng được. 

Khi tôi cưới được nửa năm và đang có bầu thì nghe đứa bạn tôi kể một tin khác sốc về Quân. Rằng anh ta và người tình đi chơi ở quán bar bị kẻ nào đó chụp lén rồi tung lên mạng. Bí mật của anh ta từ ấy cũng bị phơi bày. Hóa ra Quân là người đồng tính! Thảo nào anh ta cứ nhạt nhẽo với tôi ra sao ấy, chuyện tiếp xúc gần gũi càng không có. Hóa ra anh ta đâu có hứng thú với phụ nữ!

Tôi càng dở khóc dở cười hơn khi bạn bè, người thân khi trước mắng tôi giờ lại quay ra xuýt xoa bảo tôi vận may không vớ phải Quân. Đúng thật, nếu tôi tiếc những điều kiện tốt của anh ta và cứ cố lao vào, giờ người phải khóc thầm hàng đêm chính là tôi rồi. May sao tôi lại đề cao góc cạnh tình cảm, thành ra lại “thoát nạn”, không phải trở thành bình phong cho Quân. Đúng là ở đời thật khó nói trước được điều gì, thiết nghĩ bản thân mình thấy thoải mái, vui vẻ là được!

Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/bo-trai-luong-gan-tram-trieu-lay-chang-ban-thit-lon-khong-ngo-… Nguồn: http://thoidaiplus.giadinh.net.vn/bo-trai-luong-gan-tram-trieu-lay-chang-ban-thit-lon-khong-ngo-toi-lai-duoc-doi-doi-d51202018221574952.html

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí người đẹp TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--